鶯啼序

清代 況周頤
輕蔭半湖翠罨,想臨妝媚嫵。鏡奩遠、一抹愁痕,鬧紅誰在深處。 謾幽憩、銀箋按拍,涼蟬喚入花間去。甚香風、別樣溫柔,淡搖洲渚。 故故來遲,傍柳畫舸,似淩波未許。翠堤外、人各天涯,曲闌應向凝佇。 只娉婷、紅衣倒影,記愁絕、中仙說與。露房擎、青子離離,為誰心苦。 菱花自小,葦葉長愁,紫萍是墜絮。問並作、幾多紅怨,畫裡回首,卻又盈盈,未開剛吐。 芳塵去後,蘅皋悽斷,非花非霧情何極,錦鱗多、恨字難分付。 涼雲十里,鴛鴦不是催歸,有人玉韉愁駐。 逢花最惜,見說為花,便有花暗妒。向此際、揭天絲管,踠地簾櫳,一任微波,鑒人幽愫。 風裳水佩,羅衣紈扇,年年花好人易老,望蓬山、腸斷花知否。 踏搖細槳聲中,路入疏煙,似聞怨語。
qīng yīn bàn cuì yǎn   xiǎng lín zhuāng mèi jìng lián yuǎn chóu hén nào hóng   shuí zài shēn chù      
mán yōu yín jiān àn pāi liáng   chán huàn huā jiān shén xiāng fēng bié yàng wēn róu dàn yáo zhōu   zhǔ        
lái chí   bàng liǔ huà   shì líng wèi cuì wài rén tiān lán   yīng xiàng níng zhù      
zhǐ pīng tíng hóng dào yǐng   chóu jué zhōng xiān shuō fáng qíng qīng wèi shuí xīn            
líng huā xiǎo   wěi zhǎng chóu   píng shì zhuì wèn bìng zuò duō hóng yuàn huà   huí shǒu què yòu   yíng yíng wèi kāi   gāng      
fāng chén hòu   héng gāo duàn   fēi huā fēi qíng   jǐn lín duō hèn nán fēn    
liáng yún shí   yuān yāng shì cuī guī   yǒu rén jiān chóu zhù  
féng huā zuì   jiàn shuō wèi huā   biàn 便 yǒu huā àn xiàng jiē tiān guǎn wǎn   lián lóng rèn   wēi jiàn rén   yōu      
fēng shang shuǐ pèi   luó wán shàn   nián nián huā hǎo rén lǎo   wàng péng shān cháng duàn huā zhī fǒu    
yáo jiǎng shēng zhōng   shū yān   shì wén yuàn