莺啼序

宋代 赵文
秋风又吹华发,怪流光暗度,最可恨、木落山空,故国芳草何处。看前古、兴亡堕泪,谁知历历今如古。听吴儿唱彻,庭花又翻新谱。 肠断江南,庚信最苦,有何人共赋。天又远,云海茫茫,鳞鸿似梦无据。怨东风、不如人意,珠履散、宝钗何许。想故人、月下沈吟,此时谁诉。 吾生已矣,如此江山,又何怀故宇。不恨赋归迟,归计大误。当时只合云龙,飘飘平楚。男儿死耳,嘤嘤呢呢,丁宁卖履分香事,又何如、化作胥潮去。东君岂是无能,成败归来,手种瓜圃。 膏残夜久,月落山寒,相对耿无语。恨前此、燕丹计早,荆庆才疏,易水衣冠,总成尘土。斗鸡走狗,呼卢蹴鞠,平生把臂江湖旧,约何时、共话连床雨。王孙招不归来,自采黄花,醉扶山路。
qiū fēng yòu chuī huá   guài liú guāng àn   zuì hèn luò shān kōng   guó fāng cǎo chǔ kàn qián xīng wáng duò lèi   shéi zhī jīn tīng ér chàng chè   tíng huā yòu fān xīn
cháng duàn jiāng nán   gēng xìn zuì   yǒu rén gòng tiān yòu yuǎn   yún hǎi máng máng   lín hóng 鸿 shì mèng yuàn dōng fēng rén   zhū sàn bǎo chāi xiǎng rén yuè xià shěn yín   shí shuí
shēng   jiāng shān   yòu huái 怀 hèn guī chí   guī dāng shí zhī yún lóng   piāo piāo píng chǔ nán ér ěr   yīng yīng   dīng níng mài fēn xiāng shì   yòu huà zuò cháo dōng jūn shì néng   chéng bài guī lái   shǒu zhòng guā
gāo cán jiǔ   yuè luò shān hán   xiāng duì gěng hèn qián yàn dān zǎo   jīng qìng cái shū   shuǐ guān   zǒng chéng chén dòu zǒu gǒu     píng shēng jiāng jiù   yuē shí gòng huà lián chuáng wáng sūn zhāo guī lái   cǎi huáng huā   zuì shān