鶯啼序

宋代 趙文
秋風又吹華發,怪流光暗度,最可恨、木落山空,故國芳草何處。看前古、興亡墮淚,誰知歷歷今如古。聽吳兒唱徹,庭花又翻新譜。 腸斷江南,庚信最苦,有何人共賦。天又遠,雲海茫茫,鱗鴻似夢無據。怨東風、不如人意,珠履散、寶釵何許。想故人、月下沈吟,此時誰訴。 吾生已矣,如此江山,又何懷故宇。不恨賦歸遲,歸計大誤。當時只合雲龍,飄飄平楚。男兒死耳,嚶嚶呢呢,丁寧賣履分香事,又何如、化作胥潮去。東君豈是無能,成敗歸來,手種瓜圃。 膏殘夜久,月落山寒,相對耿無語。恨前此、燕丹計早,荊慶才疏,易水衣冠,總成塵土。鬥雞走狗,呼盧蹴鞠,平生把臂江湖舊,約何時、共話連床雨。王孫招不歸來,自采黃花,醉扶山路。
qiū fēng yòu chuī huá   guài liú guāng àn   zuì hèn luò shān kōng   guó fāng cǎo chǔ kàn qián xīng wáng duò lèi   shéi zhī jīn tīng ér chàng chè   tíng huā yòu fān xīn
cháng duàn jiāng nán   gēng xìn zuì   yǒu rén gòng tiān yòu yuǎn   yún hǎi máng máng   lín hóng shì mèng yuàn dōng fēng rén   zhū sàn bǎo chāi xiǎng rén yuè xià shěn yín   shí shuí
shēng   jiāng shān   yòu huái hèn guī chí   guī dāng shí zhī yún lóng   piāo piāo píng chǔ nán ér ěr   yīng yīng   dīng níng mài fēn xiāng shì   yòu huà zuò cháo dōng jūn shì néng   chéng bài guī lái   shǒu zhòng guā
gāo cán jiǔ   yuè luò shān hán   xiāng duì gěng hèn qián yàn dān zǎo   jīng qìng cái shū   shuǐ guān   zǒng chéng chén dòu zǒu gǒu     píng shēng jiāng jiù   yuē shí gòng huà lián chuáng wáng sūn zhāo guī lái   cǎi huáng huā   zuì shān