应天长 其一 苏堤春晓

宋代 张矩
曙林带暝,晴霭弄霏,莺花未认游客。草色旧迎雕辇,蒙茸暗香陌。 秋千架,闲晓索。正露洗、绣鸳痕窄。费人省,隔夜浓欢,酲处先觉。 重过涌金楼,画舫红旌,催向段桥泊。又怕晚天无准,东风妒芳约。 垂杨岸,今胜昨。水院近、占先春酌。恁时候,不道归来,香断灯落。
shǔ lín dài míng   qíng ǎi nòng fēi   yīng huā wèi rèn yóu cǎo jiù yíng diāo niǎn méng   róng àn xiāng    
qiū qiān jià   xián xiǎo suǒ zhèng xiù yuān hén zhǎi fèi rén shěng nóng   huān chéng chù xiān   jué        
zhòng guò yǒng jīn lóu   huà fǎng hóng jīng   cuī xiàng duàn qiáo yòu wǎn tiān zhǔn dōng   fēng fāng yuē    
chuí yáng àn   jīn shèng zuó shuǐ yuàn jìn zhàn xiān chūn zhuó nèn shí hou dào guī   lái xiāng duàn dēng   luò