应天长

宋代 王沂孙
疏帘蝶粉,幽径燕泥,花间小雨初足。又是禁城寒食,轻舟泛晴渌。寻芳地,来去熟。尚仿佛、大堤南北。望杨柳、一片阴阴,摇曳新绿。 重访艳歌人,听取春声,犹是杜郎曲。荡漾去年春色,深深杏花屋。东风曾共宿。记小刻、近窗新竹。旧游远,沈醉归来,满院银烛。
shū lián dié fěn   yōu jìng yàn   huā jiān xiǎo chū yòu shì jìn chéng hán shí   qīng zhōu fàn qíng xún fāng   lái shú shàng fǎng 仿 nán běi wàng yáng liǔ piàn yīn yīn   yáo xīn 绿
chóng fǎng 访 yàn rén   tīng chūn shēng   yóu shì láng dàng yàng nián chūn   shēn shēn xìng huā dōng fēng céng gòng 宿 xiǎo jìn chuāng xīn zhú jiù yóu yuǎn   shěn zuì guī lái   mǎn yuàn yín zhú