应天长

唐代 毛文锡
平江波暖鸳鸯语,两两钓船归极浦。芦洲一夜风和雨, 飞起浅沙翘雪鹭¤ 渔灯明远渚,兰棹今宵何处。罗袂从风轻举,愁杀采莲女。
píng jiāng nuǎn yuān yāng   liǎng liǎng diào chuán guī zhōu fēng  
fēi qiǎn shā qiào xuě   ¤
dēng míng yuǎn zhǔ   lán zhào jīn xiāo chǔ luó mèi cóng fēng qīng   chóu shā cǎi lián