应天长

唐代 韦庄
绿槐阴里黄莺语,深院无人春昼午。画帘垂,金凤舞, 寂寞绣屏香一炷¤ 碧天云,无定处,空有梦魂来去。夜夜绿窗风雨, 断肠君信否。 别来半岁音书绝,一寸离肠千万结。难相见,易相别, 又是玉楼花似雪¤ 暗相思,无处说,惆怅夜来烟月。想得此时情切, 泪沾红袖黦.
绿 huái yīn huáng yīng   shēn yuàn rén chūn zhòu huà lián chuí   jīn fèng  
xiù píng xiāng zhù   ¤
tiān yún   dìng chǔ   kōng yǒu mèng hún lái 绿 chuāng fēng  
duàn cháng jūn xìn fǒu
bié lái bàn suì yīn shū jué   cùn cháng qiān wàn jié nán xiāng jiàn   xiāng bié  
yòu shì lóu huā xuě   ¤
àn xiāng   chǔ shuō   chóu chàng lái yān yuè xiǎng shí qíng qiē  
lèi zhān hóng xiù yuè   .