应天长(林钟商)

宋代 柳永
残蝉渐绝。傍碧砌修梧,败叶微脱。风露凄清,正是登高时节。东篱霜乍结。绽金蕊、嫩香堪折。聚宴处,落帽风流,未饶前哲。 把酒与君说。恁好景佳辰,怎忍虚设。休效牛山,空对江天凝咽。尘劳无暂歇。遇良会、剩偷欢悦。歌声阕。杯兴方浓,莫便中辍。
cán chán jiàn jué bàng xiū   bài wēi tuō fēng qīng   zhèng shì dēng gāo shí jié dōng shuāng zhà jié zhàn jīn ruǐ nèn xiāng kān zhé yàn chǔ   luò mào fēng liú   wèi ráo qián zhé
jiǔ jūn shuō nèn hǎo jǐng jiā chén   zěn rěn shè xiū xiào niú shān   kōng duì jiāng tiān níng yān chén láo zàn xiē liáng huì shèng tōu huān yuè shēng què bēi xīng fāng nóng   biàn 便 zhōng chuò