應天長(林鐘商)

宋代 柳永
殘蟬漸絕。傍碧砌修梧,敗葉微脫。風露淒清,正是登高時節。東籬霜乍結。綻金蕊、嫩香堪折。聚宴處,落帽風流,未饒前哲。 把酒與君說。恁好景佳辰,怎忍虛設。休效牛山,空對江天凝咽。塵勞無暫歇。遇良會、剩偷歡悅。歌聲闋。杯興方濃,莫便中輟。
cán chán jiàn jué bàng xiū   bài wēi tuō fēng qīng   zhèng shì dēng gāo shí jié dōng shuāng zhà jié zhàn jīn ruǐ nèn xiāng kān zhé yàn chǔ   luò mào fēng liú   wèi ráo qián zhé
jiǔ jūn shuō nèn hǎo jǐng jiā chén   zěn rěn shè xiū xiào niú shān   kōng duì jiāng tiān níng yān chén láo zàn xiē liáng huì shèng tōu huān yuè shēng què bēi xīng fāng nóng   biàn 便 zhōng chuò