应龙篇

南北朝 张正见
应龙未起时,乃在渊底藏。非云足不蹈,举则冲天翔。 譬彼野兰草,幽居常独香。清风播四远,万里望芬芳。 隐居可颐志,自见焉得彰。
yìng lóng wèi shí   nǎi zài yuān cáng fēi yún dǎo   chōng tiān xiáng    
lán cǎo   yōu cháng xiāng qīng fēng yuǎn wàn   wàng fēn fāng    
yǐn zhì   xiàn yān zhāng