应东华宗兄吟秋命题用进退格

清代 陈忠平
闲云倦归岫,万壑剩孤松。鸥点荒烟白,鸦驮夕日红。 商声侵到梦,秋气塞于胸。山水俱清瘦,能堪跋扈风。
xián yún juàn guī xiù   wàn shèng sōng ōu diǎn huāng yān bái   tuó hóng
shāng shēng qīn dào mèng   qiū sāi xiōng shān shuǐ qīng shòu   néng kān fēng