莺出谷

唐代 刘庄物
幸因辞旧谷,从此及芳晨。欲语如调舌,初飞似畏人。 风调归影便,日暖吐声频。翔集知无阻,联绵贵有因。 喜迁乔木近,宁厌对花新。堪念微禽意,关关也爱春。
xìng yīn jiù   cóng fāng chén tiáo shé   chū fēi shì wèi rén
fēng diào guī yǐng biàn 便   nuǎn shēng pín xiáng zhī   lián mián guì yǒu yīn
qiān qiáo jìn   níng yàn duì huā xīn kān niàn wēi qín   guān guān ài chūn