莺出谷

唐代 钱可复
玉律阳和变,时禽羽翮新。载飞初出谷,一啭已惊人。 拂柳宜烟暖,冲花觉露春。抟风翻翰疾,向日弄吭频。 求友心何切,迁乔幸有因。华林高玉树,栖托及芳晨。
yáng biàn   shí qín xīn zài fēi chū chū   zhuàn jīng rén
liǔ yān nuǎn   chōng huā jué chūn tuán fēng fān hàn   xiàng nòng kēng pín
qiú yǒu xīn qiè   qiān qiáo xìng yǒu yīn huá lín gāo shù   tuō fāng chén