鶯出谷

唐代 錢可復
玉律陽和變,時禽羽翮新。載飛初出谷,一囀已驚人。 拂柳宜煙暖,沖花覺露春。摶風翻翰疾,向日弄吭頻。 求友心何切,遷喬幸有因。華林高玉樹,棲托及芳晨。
yáng biàn   shí qín xīn zài fēi chū chū   zhuàn jīng rén
liǔ yān nuǎn   chōng huā jué chūn tuán fēng fān hàn   xiàng nòng kēng pín
qiú yǒu xīn qiè   qiān qiáo xìng yǒu yīn huá lín gāo shù   tuō fāng chén