应昌路驿傍有古松一斡生十八枝为斧所伤江西

宋代 陆文圭
虏龙迤北道应昌,八月飞雪六月霜。 阴风萧飒百草僵,牛羊陇坂狐兔罔。 破邮古庙人鬼静,傍植巨木百尺强。 孤根绵绵蛰幽上,枝斡直上凌穹苍。 何年堂堂十八公,会朝侍立冠剑长。 中有二公能死节,张许崛强存睢阳。 馀生幸或逃斤斧,远地何由远栋梁。 西江行客苦好事,一见摧之袖裹藏。 摩挲老眼识奇怪,与作万里神苍茫。 寒斋无复丁生梦,复内惟闻苻藿香。
lóng běi dào yīng chāng   yuè fēi xuě liù yuè shuāng  
yīn fēng xiāo bǎi cǎo jiāng   niú yáng lǒng bǎn wǎng  
yóu miào rén guǐ jìng   bàng zhí bǎi chǐ qiáng  
gēn mián mián zhé yōu shàng   zhī zhí shàng líng qióng cāng  
nián táng táng shí gōng   huì cháo shì guān jiàn zhǎng  
zhōng yǒu èr gōng néng jié   zhāng jué qiáng cún suī yáng  
shēng xìng huò táo jīn   yuǎn yóu yuǎn dòng liáng  
西 jiāng xíng hǎo shì   jiàn cuī zhī xiù guǒ cáng  
lǎo yǎn shí guài   zuò wàn shén cāng máng  
hán zhāi dīng shēng mèng   nèi wéi wén huò xiāng