宋代 张舜民
江皋萤火故煇煇,仍解穿帘夜点衣。 但取见时增意思,莫嫌生处太卑微。 月明敢向星中乱,天黑偏能雨里飞。 今日分明知我去,何年漂泊照吾归。
jiāng gāo yíng huǒ huī huī   réng jiě chuān 穿 lián diǎn  
dàn jiàn shí zēng   xián shēng chù tài bēi wēi  
yuè míng gǎn xiàng xīng zhōng luàn   tiān hēi piān néng fēi  
jīn fēn míng zhī   nián piāo zhào guī