因赋风筝与黄郎偶

宋代 李曾伯
竹君为骨楮君身,学得飞鸢羽样轻。 出手能施千丈缕,举头可问九霄程。 高穷寥旷宁无力,少假扶摇即有声。 所惜峥嵘能几日,儿曹偻指已清明。
zhú jūn wèi chǔ jūn shēn   xué fēi yuān yàng qīng  
chū shǒu néng shī qiān zhàng   tóu wèn jiǔ xiāo chéng  
gāo qióng liáo kuàng níng   shǎo jiǎ yáo yǒu shēng  
suǒ zhēng róng néng   ér cáo zhǐ qīng míng