吟罢自题长句拨闷二首 其二

清代 钱谦益
不成悲泣不成歌,破砚还如墨盾磨。拌以馀生供漫兴,欲将秃笔扫群魔。 途穷日暮聊为尔,发短心长可奈何?赋罢无衣方卒哭,百篇号踊未云多。
chéng bēi chéng   yàn hái dùn bàn shēng gōng màn xīng   jiāng sǎo qún    
qióng liáo wéi ěr   duǎn xīn cháng nài   fāng   bǎi piān hào yǒng wèi yún duō