意难忘·汀柳初黄

宋代 刘勋
汀柳初黄。送流车出陌,别酒浮觞。乱山迷去路,空阁带余香。人渐远,意凄凉。更暮雨淋浪。悔不办,窄衫细马,两两交相。 春梁语燕犹双。叹晓窗新月,独照刘郎。寄笺频误约,临镜想慵妆。知几梦,恼愁肠。任更驻何妨。但只怜,绿阴匝匝,过了韶光。
tīng liǔ chū huáng sòng liú chē chū   bié jiǔ shāng luàn shān   kōng dài xiāng rén jiàn yuǎn   liáng gèng lín làng huǐ bàn   zhǎi shān   liǎng liǎng jiāo xiāng
chūn liáng yàn yóu shuāng tàn xiǎo chuāng xīn yuè   zhào liú láng jiān pín yuē   lín jìng xiǎng yōng zhuāng zhī mèng   nǎo chóu cháng rèn gèng zhù fáng dàn zhǐ lián   绿 yīn   guò le sháo guāng