意難忘·汀柳初黃

宋代 劉勛
汀柳初黃。送流車出陌,別酒浮觴。亂山迷去路,空閣帶餘香。人漸遠,意淒涼。更暮雨淋浪。悔不辦,窄衫細馬,兩兩交相。 春梁語燕猶雙。嘆曉窗新月,獨照劉郎。寄箋頻誤約,臨鏡想慵妝。知幾夢,惱愁腸。任更駐何妨。但只憐,綠陰匝匝,過了韶光。
tīng liǔ chū huáng sòng liú chē chū   bié jiǔ shāng luàn shān   kōng dài xiāng rén jiàn yuǎn   liáng gèng lín làng huǐ bàn   zhǎi shān   liǎng liǎng jiāo xiāng
chūn liáng yàn yóu shuāng tàn xiǎo chuāng xīn yuè   zhào liú láng jiān pín yuē   lín jìng xiǎng yōng zhuāng zhī mèng   nǎo chóu cháng rèn gèng zhù fáng dàn zhǐ lián   yīn   guò le sháo guāng