意难忘 哭云林妹
十载思量。幸莲舆北上,重睹容光。芳颜仍似玉,云鬓却成霜。
相把袂,语悲伤。说离乱兵荒。叹年来,惊惊恐恐,无限凄惶。
忽然病入膏肓。是长途辛苦,体不禁当。君心应自在,我意竟难忘。
持素手,断柔肠。问去者何方。望魂兮,魂兮早降,享我杯浆。
shí
十
zài
载
sī
思
liáng
量
xìng
。
lián
幸
yú
莲
běi
舆
shàng
北
zhòng
上
,
dǔ
重
róng
睹
guāng
容
fāng
光
yán
。
réng
芳
shì
颜
yù
仍
yún
似
bìn
玉
,
què
云
chéng
鬓
shuāng
却
成
霜
。
xiāng
相
bǎ
把
mèi
袂
,
yǔ
语
bēi
悲
shāng
伤
shuō
。
lí
说
luàn
离
bīng
乱
huāng
兵
tàn
荒
nián
。
lái
叹
jīng
年
jīng
来
,
kǒng
惊
kǒng
惊
wú
恐
xiàn
恐
,
qī
无
huáng
限
凄
惶
。
hū
忽
rán
然
bìng
病
rù
入
gāo
膏
huāng
肓
shì
。
cháng
是
tú
长
xīn
途
kǔ
辛
tǐ
苦
,
bù
体
jīn
不
dāng
禁
jūn
当
xīn
。
yīng
君
zì
心
zai
应
wǒ
自
yì
在
,
jìng
我
nán
意
wàng
竟
难
忘
。
chí
持
sù
素
shǒu
手
,
duàn
断
róu
柔
cháng
肠
wèn
。
qù
问
zhě
去
hé
者
fāng
何
wàng
方
hún
。
xī
望
hún
魂
xī
兮
,
zǎo
魂
jiàng
兮
xiǎng
早
wǒ
降
,
bēi
享
jiāng
我
杯
浆
。