意难忘 寄外

清代 顾之琼
柳絮飘扬。怪吹衣拂面,故作颠狂。春情无计住,午梦不禁长。 纨扇洁、石屏凉。便沉醉何妨。一霎儿、峭风吹断,绣被翻香。 觉来瘦怯罗裳。把同心带结,待寄檀郎。祝生生比翼,尽日日成双。 春去速、蝶空忙。芳草映斜阳。又恐伊、封侯未稳,误了凝妆。
liǔ piāo yáng guài chuī miàn   zuò diān kuáng chūn qíng zhù mèng   jīn zhǎng      
wán shàn jié shí píng liáng biàn chén zuì 便 fáng shà ér qiào fēng chuī duàn xiù bèi fān xiāng            
jué lái shòu qiè luó cháng tóng xīn dài jié dài   tán láng zhù shēng shēng jìn   chéng shuāng      
chūn dié kōng máng fāng cǎo yìng xié yáng yòu kǒng fēng hóu wèi wěn le níng zhuāng