乙卯病后遇生日独酌至醉漫歌

明代 王世贞
东风吹酒星,倏忽辞青天。自堕吴江湄,一住三十年。 十年抱案尚书前,腰腹半已成杯棬。归来览镜忽大笑,笑汝低眉为俸钱。 忽逢萧相营未央,虽有月请归朝堂。酒肠唧唧如欲诉,且向文君乞鹔鹴。 阳昌垆头春酒香,白眼瞪视天茫茫。杜曲梨花飞,灞陵杨花落。 不愁花落无处归,只恐长条坐萧索。以兹日作烂漫游,妻嘲女谏安足酬。 汝曹骨肉偶相合,世间万事俱蜉蝣。君不见王元美,昨者病欲死。 眼前七尺无奈何,胸中万卷长已矣。只今幸逐春阳苏,那不尽倒白玉壶。 当时倘便骑鲸去,北斗南箕未可沽。
dōng fēng chuī jiǔ xīng   shū qīng tiān duò jiāng méi   zhù sān shí nián    
shí nián bào àn shàng shū qián   yāo bàn chéng bēi quān guī lái lǎn jìng xiào xiào   méi wèi fèng qián    
féng xiāo xiāng yíng wèi yāng   suī yǒu yuè qǐng guī cháo táng jiǔ cháng qiě   xiàng wén jūn shuāng    
yáng chāng tóu chūn jiǔ xiāng   bái yǎn dèng shì tiān máng máng huā fēi   líng yáng huā lào    
chóu huā luò chǔ guī   zhǐ kǒng cháng tiáo zuò xiāo suǒ zuò làn màn yóu   cháo jiàn ān chóu    
cáo ròu ǒu xiāng   shì jiān wàn shì yóu jūn jiàn wáng yuán měi zuó   zhě bìng    
yǎn qián chǐ nài   xiōng zhōng wàn juàn zhǎng zhī jīn xìng zhú chūn yáng   jìn dào bái    
dāng shí tǎng biàn 便 jīng   běi dǒu nán wèi