倚楼

宋代 郭祥正
官闲何所之,倚楼纵远目。田畴耒耜出,高下春雨足。 人家有生意,慰我苦幽独。忆昨水沴馀,海气荡坤轴。 蛟龙坼川原,舟楫造溪谷。禾麻安更论,未能保骨肉。 有子杀为食,何以厚风俗。上赖天子圣,诏书勤抚育。 虽使发仓廪,饱岁实无畜。郡县徒仓黄,论丁具糟粥。 所救无几何,往往委沟渎。今兹气候正,逋民稍来复。 楚风重祠庙,才归竞巫祝。此物岂有灵,焉能助丰熟。 渺思济时策,慎择良宰牧。金缯斥诛求,教化行比屋。 祖宗德泽深,万岁长沐浴。题诗起高兴,飘然跨鸿鹄。
guān xián suǒ zhī   lóu zòng yuǎn tián chóu lěi chū gāo   xià chūn    
rén jiā yǒu shēng   wèi yōu zuó shuǐ hǎi   dàng kūn zhóu    
jiāo lóng chè chuān yuán   zhōu zào ān gèng lùn wèi   néng bǎo ròu    
yǒu zi shā wèi shí   hòu fēng shàng lài tiān shèng zhào   shū qín    
suī shǐ 使 cāng lǐn   bǎo suì shí chù jùn xiàn cāng huáng lùn   dīng zāo zhōu    
suǒ jiù   wǎng wǎng wěi gōu jīn hòu zhèng   mín shāo lái    
chǔ fēng zhòng miào   cái guī jìng zhù yǒu líng yān   néng zhù fēng shú    
miǎo shí   shèn liáng zǎi jīn zēng chì zhū qiú jiào   huà xíng    
zōng shēn   wàn suì zhǎng shī gāo xīng piāo   rán kuà hóng 鸿