倚樓

宋代 郭祥正
官閒何所之,倚樓縱遠目。田疇耒耜出,高下春雨足。 人家有生意,慰我苦幽獨。憶昨水沴餘,海氣盪坤軸。 蛟龍坼川原,舟楫造溪谷。禾麻安更論,未能保骨肉。 有子殺為食,何以厚風俗。上賴天子聖,詔書勤撫育。 雖使發倉廩,飽歲實無畜。郡縣徒倉黃,論丁具糟粥。 所救無幾何,往往委溝瀆。今茲氣候正,逋民稍來復。 楚風重祠廟,才歸競巫祝。此物豈有靈,焉能助豐熟。 渺思濟時策,慎擇良宰牧。金繒斥誅求,教化行比屋。 祖宗德澤深,萬歲長沐浴。題詩起高興,飄然跨鴻鵠。
guān xián suǒ zhī   lóu zòng yuǎn tián chóu lěi chū gāo   xià chūn    
rén jiā yǒu shēng   wèi yōu zuó shuǐ hǎi   dàng kūn zhóu    
jiāo lóng chè chuān yuán   zhōu zào ān gèng lùn wèi   néng bǎo ròu    
yǒu zi shā wèi shí   hòu fēng shàng lài tiān shèng zhào   shū qín    
suī shǐ 使 cāng lǐn   bǎo suì shí chù jùn xiàn cāng huáng lùn   dīng zāo zhōu    
suǒ jiù   wǎng wǎng wěi gōu jīn hòu zhèng   mín shāo lái    
chǔ fēng zhòng miào   cái guī jìng zhù yǒu líng yān   néng zhù fēng shú    
miǎo shí   shèn liáng zǎi jīn zēng chì zhū qiú jiào   huà xíng    
zōng shēn   wàn suì zhǎng shī gāo xīng piāo   rán kuà hóng