倚楼

宋代 陆游
减尽朱颜白发新,高楼徙倚默伤神。 未酬马上功名愿,已是人间老大身,太史周南方卧疾,拾遗剑外又逢春。 一杯且为江山醉,百万呼卢迹已陈。
jiǎn jǐn zhū yán bái xīn   gāo lóu shāng shén  
wèi chóu shàng gōng míng yuàn   shì rén jiān lǎo shēn   tài shǐ zhōu nán fāng   shí jiàn wài yòu féng chūn  
bēi qiě wèi jiāng shān zuì   bǎi wàn chén