贻梁公实

明代 王世贞
箕斗亘穹霄,万古各相望。精光无初合,虽暌固其常。 自予与之子,明誓结肝肠。孔雀畏北风,徘徊竟南翔。 离思生欢洽,往遘积苍茫。茹藘洵绛哉,茱萸发微芳。 寓目恐见移,于衷固无当。采彼蕙兰花,衡湘邈以长。 白露虽天物,玄飙荡为霜。盛时不见佩,枯槁空自伤。
dòu gèn qióng xiāo   wàn xiāng wàng jīng guāng chū suī   kuí cháng    
zhī   míng shì jié gān cháng kǒng què wèi běi fēng pái   huái jìng nán xiáng    
shēng huān qià   wǎng gòu cāng máng xún jiàng zāi zhū   wēi fāng    
kǒng jiàn   zhōng dàng cǎi huì lán huā héng   xiāng miǎo zhǎng    
bái suī tiān   xuán biāo dàng wèi shuāng shèng shí jiàn pèi   gǎo kōng shāng