移居北新桥彦质惠诗和答 其一

宋代 程公许
束书欲去意迟迟,从此宁无一会期。客路相逢如宿契,人生难得是閒时。 虚廊过午陪行食,净院中宵共说诗。此乐何时仍共赏,底须簪佩侍彤墀。
shù shū chí chí   cóng níng huì xiāng féng 宿 rén   shēng nán de shì xián shí    
láng guò péi xíng shí   jìng yuàn zhōng xiāo gòng shuō shī shí réng gòng shǎng   zān pèi shì tóng chí