忆荆州旧游

宋代 陆游
书剑万里行翩翩,度关登陇常慨然。 射麋云梦最乐事,至今旷快思楚天。 落笔千言不加点,班荆百榼命割鲜。 有时凭陵呼五白,笑人辛苦作太玄。 君不见将军昔忍跨下辱,京兆晚为人所怜。 功名富贵自古只如此,不如驰射乐饮终残年。
shū jiàn wàn xíng piān piān   guān dēng lǒng cháng kǎi rán
shè yún mèng zuì shì   zhì jīn kuàng kuài chǔ tiān
luò qiān yán jiā diǎn   bān jīng bǎi mìng xiān
yǒu shí píng líng bái   xiào rén xīn zuò tài xuán
jūn jiàn jiāng jūn rěn kuà xià   jīng zhào wǎn wéi rén suǒ lián
gōng míng guì zhī   chí shè yǐn zhōng cán nián