一斛珠

清代 归懋仪
夭桃开了。琐窗连日春寒悄。催人镜里朱颜老。髻子慵梳,睡起添烦恼。 古寺钟声惊报晓。一宵梦魂徒颠倒。万千愁绪收藏好。 暗拭啼痕,强向人前笑。
yāo táo kāi le suǒ chuāng lián chūn hán qiāo cuī rén jìng zhū yán lǎo zi yōng shū   shuì tiān fán nǎo
zhōng shēng jīng bào xiǎo xiāo mèng hún diān dào wàn qiān chóu shōu cáng hǎo
àn shì hén   qiáng xiàng rén qián xiào