贻华阳柳少府

唐代 杜甫
系马乔木间,问人野寺门。柳侯披衣笑,见我颜色温。 并坐石下堂,俯视大江奔。火云洗月露,绝壁上朝暾。 自非晓相访,触热生病根。南方六七月,出入异中原。 老少多暍死,汗逾水浆翻。俊才得之子,筋力不辞烦。 指挥当世事,语及戎马存。涕泪溅我裳,悲气排帝阍。 郁陶抱长策,义仗知者论。吾衰卧江汉,但愧识玙璠. 文章一小技,于道未为尊。起予幸斑白,因是托子孙。 俱客古信州,结庐依毁垣。相去四五里,径微山叶繁。 时危挹佳士,况免军旅喧。醉从赵女舞,歌鼓秦人盆。 子壮顾我伤,我欢兼泪痕。馀生如过鸟,故里今空村。
qiáo jiān   wèn rén mén liǔ hóu xiào   jiàn yán wēn
bìng zuò shí xià táng   shì jiāng bēn huǒ yún yuè   jué shàng zhāo tūn
fēi xiǎo xiāng fǎng 访   chù shēng bìng gēn nán fāng liù yuè   chū zhōng yuán
lǎo shào duō   hàn shuǐ jiāng fān jùn cái zhī   jīn fán
zhǐ huī dāng shì shì   róng cún lèi jiàn shang   bēi pái hūn
táo bào cháng   zhàng zhī zhě lùn shuāi jiāng hàn   dàn kuì shí fán   .
wén zhāng xiǎo   dào wèi wèi zūn xìng bān bái   yīn shì tuō sūn
xìn zhōu   jié huǐ yuán xiāng   jìng wēi shān fán
shí wēi jiā shì   kuàng miǎn jūn xuān zuì cóng zhào   qín rén pén
zi zhuàng shāng   huān jiān lèi hén shēng guò niǎo   jīn kōng cūn