忆亨甫

宋代 吕南公
诗老海上去,三年断音尘。初非乘桴行,正以廪食勤。 梦想不悟远,声容藐难亲。忍无一纸书,不寄故国人。 昨日见其子,来归自东滨。能言别后意,憔悴不可闻。 一被吏责绕,心肠载愁轮。忘餐蹑偷党,阅月驰空村。 劳事欲歌咏,匆匆未成文。遂于笔砚间,章句绝所陈。 亦复病肺渴,寻常废清樽。唯馀满颔须,增进玉雪痕。 伊昔坐学舍,萧条恨长贫。题诗日数首,大醉必继旬。 仰望官禄户,谓如隔天云。岂思曳尾龟,胜却居槛猿。 不肯空谷卧,愿为监绶奔。毫釐一失差,千里岂得论。 嗟我实蹇拙,平生畏侯门。乃无诗老愁,何耻鸟兽群。
shī lǎo hǎi shǎng   sān nián duàn yīn chén chū fēi chéng xíng zhèng   lǐn shí qín    
mèng xiǎng yuǎn   shēng róng miǎo nán qīn rěn zhǐ shū   guó rén    
zuó jiàn zi   lái guī dōng bīn néng yán bié hòu qiáo   cuì wén    
bèi rào   xīn cháng zài chóu lún wàng cān niè tōu dǎng yuè   yuè chí kōng cūn    
láo shì yǒng   cōng cōng wèi chéng wén suì yàn jiān zhāng   jué suǒ chén    
bìng fèi   xún cháng fèi qīng zūn wéi mǎn hàn zēng   jìn xuě hén    
zuò xué shè   xiāo tiáo hèn zhǎng pín shī shù shǒu   zuì xún    
yǎng wàng guān   wèi tiān yún wěi guī shèng   què kǎn yuán    
kěn kōng   yuàn wèi jiān shòu bēn háo shī chà qiān   de lùn    
jiē shí jiǎn zhuō   píng shēng wèi hóu mén nǎi shī lǎo chóu   chǐ niǎo shòu qún