憶亨甫

宋代 呂南公
詩老海上去,三年斷音塵。初非乘桴行,正以廩食勤。 夢想不悟遠,聲容藐難親。忍無一紙書,不寄故國人。 昨日見其子,來歸自東濱。能言別後意,憔悴不可聞。 一被吏責繞,心腸載愁輪。忘餐躡偷黨,閱月馳空村。 勞事欲歌詠,匆匆未成文。遂於筆硯間,章句絕所陳。 亦復病肺渴,尋常廢清樽。唯餘滿頷須,增進玉雪痕。 伊昔坐學舍,蕭條恨長貧。題詩日數首,大醉必繼旬。 仰望官祿戶,謂如隔天雲。豈思曳尾龜,勝卻居檻猿。 不肯空谷臥,願為監綬奔。毫釐一失差,千里豈得論。 嗟我實蹇拙,平生畏侯門。乃無詩老愁,何恥鳥獸群。
shī lǎo hǎi shǎng   sān nián duàn yīn chén chū fēi chéng xíng zhèng   lǐn shí qín    
mèng xiǎng yuǎn   shēng róng miǎo nán qīn rěn zhǐ shū   guó rén    
zuó jiàn zi   lái guī dōng bīn néng yán bié hòu qiáo   cuì wén    
bèi rào   xīn cháng zài chóu lún wàng cān niè tōu dǎng yuè   yuè chí kōng cūn    
láo shì yǒng   cōng cōng wèi chéng wén suì yàn jiān zhāng   jué suǒ chén    
bìng fèi   xún cháng fèi qīng zūn wéi mǎn hàn 滿 zēng   jìn xuě hén    
zuò xué shè   xiāo tiáo hèn zhǎng pín shī shù shǒu   zuì xún    
yǎng wàng guān 祿   wèi tiān yún wěi guī shèng   què kǎn yuán    
kěn kōng   yuàn wèi jiān shòu bēn háo shī chà qiān   de lùn    
jiē shí jiǎn zhuō   píng shēng wèi hóu mén nǎi shī lǎo chóu   chǐ niǎo shòu qún