忆汉月 登楼
最是阑干高处,望见斜阳烟树。青山围绕似相留,又倩江声拦住。
也知秋正好,只恐被、黄花催去。醉横老眼对西风,曾见兴亡无数。
zuì
最
shì
是
lán
阑
gān
干
gāo
高
chù
处
,
wàng
望
jiàn
见
xié
斜
yáng
阳
yān
烟
shù
树
qīng
。
shān
青
wéi
山
rào
围
shì
绕
xiāng
似
liú
相
yòu
留
,
qiàn
又
jiāng
倩
shēng
江
lán
声
zhù
拦
住
。
yě
也
zhī
知
qiū
秋
zhèng
正
hǎo
好
,
zhǐ
只
kǒng
恐
bèi
被
huáng
、
huā
黄
cuī
花
qù
催
zuì
去
héng
。
lǎo
醉
yǎn
横
duì
老
xī
眼
fēng
对
céng
西
jiàn
风
,
xīng
曾
wáng
见
wú
兴
shù
亡
无
数
。