一萼红 与宋比部周太史夜话

宋代 李恰
数更残漏,恁风风雨雨,酿就夜窗寒。痕偶留泥,梦还怯水,春情草草阑珊。 算几日、便逢寒食,渐花飞、胡蝶作成团。忙到莺莺,归来燕燕,甚事卿干。 一样光阴游戏,有窥墙密约,顾曲偷欢。似醉疑醒,欲嗔成悔,无端兜惹凄酸。 只可惜、柳支漂荡,绾西东、遮莫浪栖攀。试问铜盘蜡烬,泪为谁干。
shù gèng cán lòu   nèn fēng fēng   niàng jiù chuāng hán hén ǒu liú   mèng hái qiè shuǐ   chūn qíng cǎo cǎo lán shān
suàn biàn 便 féng hán shí   jiàn huā fēi dié zuò chéng tuán máng dào yīng yīng   guī lái yàn yàn   shén shì qīng gàn
yàng guāng yīn yóu   yǒu kuī qiáng yuē   tōu huān shì zuì xǐng   chēn chéng huǐ   duān dōu suān
zhǐ liǔ zhī piāo dàng   wǎn 西 dōng zhē làng pān shì wèn tóng pán jìn   lèi wèi shuí gàn