一萼红 秋日海棠

清代 庄棫
影离披。又泬寥天气,木落已多时。败叶舒英,新红吐艳,那料花发高枝。 惜春去、伤心飘堕,曾说与、想见隔年期。旖旎心情,止馀官柳,一样垂丝。 秋思番番更换,念天涯海角,何故来归。态度依然,丰姿似旧,偏怜妆阁依依。 且共他、高烧绛蜡,照靓妆、相对夜何其。若问月中桂树,可解相思。
yǐng yòu jué liáo tiān   luò duō shí bài shū yīng xīn hóng   yàn liào   huā gāo zhī      
chūn shāng xīn piāo duò céng   shuō xiǎng jiàn nián xīn qíng zhǐ guān   liǔ yàng chuí          
qiū fān fān gēng huàn   niàn tiān hǎi jiǎo   lái guī tài rán fēng   shì 姿 jiù piān   lián zhuāng    
qiě gòng gāo shāo jiàng zhào   jìng zhuāng xiāng duì ruò wèn yuè zhōng guì shù jiě xiāng