一萼红二首 其一

清代 李慈铭
记年时。试凌波步屧,常自惜春迟。雁去西风,猿啼夜月,幽恨传遍江蓠。 渐开到、红兰碧芷,费几许、花叶琢新诗。露白空舟,峰青雾拥,那解相思。 肠断懊侬重唱,只潇湘意浅,不系蘋丝。绿树寒帘,黄金解佩,心事都怕人知。 忍偷换、珍珠密约,便缄泪、何处更通辞。剩有菱花镜中,画取空枝。
nián shí shì líng xiè cháng   chūn chí yàn fēng yuán 西   yuè yōu hèn   chuán biàn jiāng      
jiàn kāi dào hóng lán zhǐ fèi   huā zhuó xīn shī lòu bái kōng zhōu fēng qīng   yōng jiě xiāng          
cháng duàn ào nóng chóng chàng   zhǐ xiāo xiāng qiǎn   píng shù 绿 hán lián huáng   jīn jiě pèi xīn   shì dōu rén zhī    
rěn tōu huàn zhēn zhū yuē biàn   jiān 便 lèi chǔ gèng tōng shèng yǒu líng huā jìng zhōng huà kōng   zhī