一萼红

清代 项鸿祚
旅魂惊,正鼋鼍催浪,彭蠡暗潮生。隔浦疏林,沿江败苇,萧飒齐作秋声。 压篷背、颓云似墨,洒一天、凉雨雁纵横。戍角初吹,村砧渐远,渔火还明。 何事流连吴楚,叹销磨多少,风月凄清。倦枕支愁,寒衾贮梦,客路到处伤情。 想今夜、孤舟漂泊,更有人、楼上数残更。应是玉钗敲断,难问归程。
hún jīng   zhèng yuán tuó cuī làng   péng àn cháo shēng shū lín yán   jiāng 沿 bài wěi xiāo   zuò qiū shēng    
péng bèi tuí yún shì   tiān liáng yàn zòng héng shù jiǎo chū chuī cūn zhēn jiàn   yuǎn huǒ hái   míng        
shì liú lián chǔ   tàn xiāo duō shǎo   fēng yuè qīng juàn zhěn zhī chóu hán   qīn zhù mèng   dào chù shāng qíng    
xiǎng jīn zhōu piāo gèng   yǒu rén lóu shàng shù cán gēng yìng shì chāi qiāo duàn nán wèn guī   chéng