一萼红

明代 汪洋
过疏灯、洞层荫恍惚,野水寂无声。鸟散庭空,蜗缘藓湿,深巷依旧青青。 听茶肆、幽情苦调,看月落、檐隙不分明。酒病茫茫,征鸿渺渺,百感无凭。 颠倒长安棋局,揽青铜但见,鬓角愁生。础润邀萤,心灰怯梦,难记身处何城。 托风送、芦花慰我,笑人比、帆影更飘零。莫问街头柳色,烟雨曾经。
guò shū dēng dòng céng yīn huǎng   shuǐ shēng niǎo sàn tíng kōng yuán   xiǎn shī shēn xiàng 湿   jiù qīng qīng      
tīng chá yōu qíng diào kàn   yuè luò yán fēn míng jiǔ bìng máng máng zhēng hóng miǎo   miǎo bǎi 鸿 gǎn   píng        
diān dào cháng ān   lǎn qīng tóng dàn jiàn   bìn jiǎo chóu shēng chǔ rùn yāo yíng xīn   huī qiè mèng nán   shēn chǔ chéng    
tuō fēng sòng huā wèi xiào   rén fān yǐng gèng piāo líng wèn jiē tóu liǔ yān céng   jīng