一萼紅

明代 汪洋
過疏燈、洞層蔭恍惚,野水寂無聲。鳥散庭空,蝸緣蘚濕,深巷依舊青青。 聽茶肆、幽情苦調,看月落、檐隙不分明。酒病茫茫,征鴻渺渺,百感無憑。 顛倒長安棋局,攬青銅但見,鬢角愁生。礎潤邀螢,心灰怯夢,難記身處何城。 托風送、蘆花慰我,笑人比、帆影更飄零。莫問街頭柳色,煙雨曾經。
guò shū dēng dòng céng yīn huǎng   shuǐ shēng niǎo sàn tíng kōng yuán   xiǎn shī shēn xiàng   jiù qīng qīng      
tīng chá yōu qíng diào kàn 調   yuè luò yán fēn míng jiǔ bìng máng máng zhēng hóng miǎo   miǎo bǎi gǎn   píng        
diān dào cháng ān   lǎn qīng tóng dàn jiàn   bìn jiǎo chóu shēng chǔ rùn yāo yíng xīn   huī qiè mèng nán   shēn chǔ chéng    
tuō fēng sòng huā wèi xiào   rén fān yǐng gèng piāo líng wèn jiē tóu liǔ yān céng   jīng