一萼红

宋代 郑熏初
忆燕台。正倚帘吹絮,小立望郎来。擫管调丝,涂妆绾髻,密意曾蜂媒。空恁误、湔裙暗约,最无奈、好梦易惊回。想见而今,浅颦双翠,沁破妆梅。 沈带悄然宽尽,恨年时行处,红糁苍苔。前事重寻,幽欢难偶,钿合空委鸾钗。这一点、相思清泪,做心下、烦恼几时灰。数叠蛮笋怨歌,忍对花裁。
yàn tái zhèng lián chuī   xiǎo wàng láng lái guǎn tiáo   zhuāng wǎn   céng fēng méi kōng nèn jiān qún àn yuē   zuì nài hǎo mèng jīng huí xiǎng jiàn ér jīn   qiǎn pín shuāng cuì   qìn zhuāng méi
shěn dài qiǎo rán kuān jǐn   hèn nián shí háng chù   hóng shēn cāng tái qián shì zhòng xún   yōu huān nán ǒu   diàn kōng wěi luán chāi zhè diǎn xiāng qīng lèi   zuò xīn xià fán nǎo shí huī shù dié mán sǔn yuàn   rěn duì huā cái