一冬无雨雪而有雷

宋代 戴复古
万物久如渴,三冬一向晴。 时无腊雪下,夜有瑞雷鸣。 休咎占天意,悲欢见物情。 山禽何所感,烂熳作春声。
wàn jiǔ   sān dōng xiàng qíng  
shí xuě xià   yǒu ruì léi míng  
xiū jiù zhàn tiān   bēi huān jiàn qíng  
shān qín suǒ gǎn   làn màn zuò chūn shēng