一冬无雪和际放翁梅诗陆句豪夸余清苦要自不

宋代 程公许
清羸怯问黄错月,呵手寒窗寄幽绝。 一枝幽艳枨触人,花与诗人皆本色。 孤山飞鹤舞空去,诗家何曾绝正脉。 经营惨澹空亡寄,不如倚笔珊瑚格。 腾六冬来偏放惰,暖日暄风浑坼破。 便拟飞章上诉天,怕主林神合连坐。 我昔与梅同谪堕,随分世尘聊赎过。 薰天肉食休问渠,万古清芬首阳饿。
qīng léi qiè wèn huáng cuò yuè   shǒu hán chuāng yōu jué  
zhī yōu yàn chéng chù rén   huā shī rén jiē běn  
shān fēi kōng   shī jiā zēng jué zhèng mài  
jīng yíng cǎn dàn kōng wáng   shān  
téng liù dōng lái piān fàng duò   nuǎn xuān fēng hún chè  
biàn 便 fēi zhāng shàng tiān   zhǔ lín shén lián zuò  
méi tóng zhé duò   suí fēn shì chén liáo shú guò  
xūn tiān ròu shí xiū wèn   wàn qīng fēn shǒu yáng è 饿