忆邓子益

元代 刘崧
翔风振层冈,日出林鸦散。故人不可见,对酒发长叹。 昔别惊苍茫,新愁复零乱。栖迟岂沦逸,才美宜卓冠。 伤哉岁年暮,之子实国干。有兄承家学,足以资考赞。 泣把海上书,去年入东观。秋霜肃群木,万里消息断。 念彼孤飞鸿,凄然度云汉。遥知当此夕,沈吟出虚馆。 上堂候甘旨,綵服故明烂。江亭春风远,水涩冰未泮。 中州烟雾集,群宿起鸣鹳。我怀实悁结,徙倚至夜半。 仰视天宇高,明星复东粲。况兹当远征,展转遂达旦。
xiáng fēng zhèn céng gāng   chū lín sàn rén jiàn   duì jiǔ cháng tàn
bié jīng cāng máng   xīn chóu líng luàn chí lún   cái měi zhuó guān
shāng zāi suì nián   zhī shí guó gàn yǒu xiōng chéng jiā xué   kǎo zàn
hǎi shàng shū   nián dōng guān qiū shuāng qún   wàn xiāo xi duàn
niàn fēi hóng 鸿   rán yún hàn yáo zhī dāng   shěn yín chū guǎn
shàng táng hòu gān zhǐ   cǎi míng làn jiāng tíng chūn fēng yuǎn   shuǐ bīng wèi pàn
zhōng zhōu yān   qún 宿 míng guàn huái 怀 shí yuān jié   zhì bàn
yǎng shì tiān gāo   míng xīng dōng càn kuàng dāng yuǎn zhēng   zhǎn zhuǎn suì dàn