憶鄧子益

元代 劉崧
翔風振層岡,日出林鴉散。故人不可見,對酒髮長嘆。 昔別驚蒼茫,新愁復零亂。棲遲豈淪逸,才美宜卓冠。 傷哉歲年暮,之子實國干。有兄承家學,足以資考贊。 泣把海上書,去年入東觀。秋霜肅群木,萬里消息斷。 念彼孤飛鴻,悽然度雲漢。遙知當此夕,沈吟出虛館。 上堂候甘旨,綵服故明爛。江亭春風遠,水澀冰未泮。 中州煙霧集,群宿起鳴鸛。我懷實悁結,徙倚至夜半。 仰視天宇高,明星復東粲。況茲當遠征,展轉遂達旦。
xiáng fēng zhèn céng gāng   chū lín sàn rén jiàn   duì jiǔ cháng tàn
bié jīng cāng máng   xīn chóu líng luàn chí lún   cái měi zhuó guān
shāng zāi suì nián   zhī shí guó gàn yǒu xiōng chéng jiā xué   kǎo zàn
hǎi shàng shū   nián dōng guān qiū shuāng qún   wàn xiāo xi duàn
niàn fēi hóng   rán yún hàn yáo zhī dāng   shěn yín chū guǎn
shàng táng hòu gān zhǐ   cǎi míng làn jiāng tíng chūn fēng yuǎn   shuǐ bīng wèi pàn
zhōng zhōu yān   qún 宿 míng guàn huái shí yuān jié   zhì bàn
yǎng shì tiān gāo   míng xīng dōng càn kuàng dāng yuǎn zhēng   zhǎn zhuǎn suì dàn