忆崔郎中宗之游南阳遗吾孔子琴,抚之潸然感旧

唐代 李白
昔在南阳城,唯餐独山蕨。忆与崔宗之,白水弄素月。 时过菊潭上,纵酒无休歇。泛此黄金花,颓然清歌发。 一朝摧玉树,生死殊飘忽。留我孔子琴,琴存人已殁。 谁传广陵散,但哭邙山骨。泉户何时明,长扫狐兔窟。
zài nán yáng chéng   wéi cān shān jué cuī zōng zhī   bái shuǐ nòng yuè
shí guò tán shàng   zòng jiǔ xiū xiē fàn huáng jīn huā   tuí rán qīng
zhāo cuī shù   shēng shū piāo liú kǒng qín   qín cún rén
shuí chuán guǎng 广 líng sàn   dàn máng shān quán shí míng   zhǎng sǎo