一丛花 题云林《福连室吟草》

清代 顾太清
连枝玉树羡君家。天与好才华。知名彼此情先熟,恨万重、水障云遮。 今始见君,神情散朗,清洁比梅花。 新诗示我妙无加。词调更堪夸。丹青更有生花笔,写湖山、翠霭朱霞。 咳唾成珠,池塘结梦,春草遍天涯。
lián zhī shù xiàn jūn jiā tiān hǎo cái huá zhī míng qíng xiān shú hèn wàn   zhòng shuǐ zhàng yún zhē        
jīn shǐ jiàn jūn   shén qíng sàn lǎng   qīng jié méi huā  
xīn shī shì miào jiā diào gèng kān kuā dān qīng gèng yǒu shēng huā xiě   shān cuì ǎi zhū xiá        
tuò chéng zhū   chí táng jié mèng   chūn cǎo biàn tiān