一丛花•闺情

清代 董以宁
银华九寸水溶溶。长自映芙蓉。春风一夜吹愁去,相看处、渐觉眉松。 浮渲才梳,方空新换,不似旧时慵。 笔床箫局几尘封。閒情拂拭中。捲帘欲放游丝入,相看处、重忆春风。 草绿无痕,花红未落,不见去来踪。
yín huá jiǔ cùn shuǐ róng róng zhǎng yìng róng chūn fēng chuī chóu   xiāng kàn chù jiàn jué méi sōng
xuàn cái shū   fāng kōng xīn huàn   shì jiù shí yōng
chuáng xiāo chén fēng xián qíng shì zhōng juǎn lián fàng yóu   xiāng kàn chù zhòng chūn fēng
cǎo 绿 hén   huā hóng wèi luò   jiàn lái zōng