一丛花

宋代 袁去华
东风吹恨著眉心。金约瘦难任。西窗翦烛浑如梦,最愁处、南陌分襟。香歇绣囊,尘生罗幌,憔悴到如今。 小花幽院夜沈沈。凉月转槐阴。拂墙树动开朱户,又赢得、愁与更深。青翼不来,征鸿难倩,流怨入瑶琴。
dōng fēng chuī hèn zhù méi xīn jīn yuē shòu nán rèn 西 chuāng jiǎn zhú hún mèng   zuì chóu chù nán fēn jīn xiāng xiē xiù náng   chén shēng luó huǎng   qiáo cuì dào jīn
xiǎo huā yōu yuàn shěn shěn liáng yuè zhuǎn huái yīn qiáng shù dòng kāi zhū   yòu yíng de chóu gēng shēn qīng lái   zhēng hóng 鸿 nán qiàn   liú yuàn yáo qín