一叢花

宋代 袁去華
東風吹恨著眉心。金約瘦難任。西窗翦燭渾如夢,最愁處、南陌分襟。香歇繡囊,塵生羅幌,憔悴到如今。 小花幽院夜沈沈。涼月轉槐陰。拂牆樹動開朱戶,又贏得、愁與更深。青翼不來,征鴻難倩,流怨入瑤琴。
dōng fēng chuī hèn zhù méi xīn jīn yuē shòu nán rèn 西 chuāng jiǎn zhú hún mèng   zuì chóu chù nán fēn jīn xiāng xiē xiù náng   chén shēng luó huǎng   qiáo cuì dào jīn
xiǎo huā yōu yuàn shěn shěn liáng yuè zhuǎn huái yīn qiáng shù dòng kāi zhū   yòu yíng de chóu gēng shēn qīng lái   zhēng hóng nán qiàn   liú yuàn yáo qín